KHÔNG CHỈ LÀ HANG ĐỘNG LỚN NHẤT
Tôi đã nghe tất cả những mỹ từ kinh thiên động địa nhất mà truyền thông dành cho Sơn Đoòng. Rằng đó là một kỳ quan lộng lẫy, là hang động lớn nhất hành tinh, đủ cao để chứa một tòa nhà chọc trời 40 tầng, đủ rộng để ôm trọn một chiếc Boeing 747, kết cấu đá vôi triệu năm làm rúng động các cơ quan thông tấn quốc tế từ Nat Geo, The New York Times, ABC News đến xuất hiện trong hàng loạt bộ phim bom tấn về đề tài viễn tưởng hay các MV ca nhạc trăm triệu view.
Sơn Đoòng không chỉ được chú ý về độ lớn mà điểm đặc biệt nhất của nơi này chính là thế giới độc đáo bên trong hang như thể được sắp đặt bởi một thế lực lớn lao nào đó cách đây 5 triệu năm. Có một thế giới riêng, tồn tại song song với thế giới trên mặt đất của chúng ta. Sự sống nơi vạn dặm sâu thẳm ấy chứa tầng tầng lớp lớp thạch nhũ khổng lồ muôn hình vạn trạng như cuộc chơi kỳ bí nhất của bàn tay vô hình, chứa cả rừng cây nguyên sinh với những tầng lớp màu xanh thẫm các sắc độ, trái gì bé xíu trắng toát như tuyết, một hệ sinh thái địa chất địa mạo riêng, thời tiết riêng biệt độc lập, và dòng sông ngầm bí ẩn chảy trôi lạnh lẽo trong màu xanh ngọc lục bảo và độ trong suốt rợn người.
Nếu bạn không có một tấm ảnh trên thạch nhũ có hình dáng như Bánh Cưới, có lẽ người ta không tin bạn đã đến Sơn Đoòng. Thạch nhũ xếp tầng ấy nằm ở hố sụt 1 có tên Vọng Khủng Long. Hố sụt là đặc sản của nơi này. Đó là những nơi mà sự bào mòn quá dữ dội khiến vòm hang bị sập xuống tạo nên những giếng trời đầy ánh sáng, từ đó thực vật sinh sôi xanh rì. Ngỡ rằng hang động gắn liền với bóng tối vĩnh cửu, nhưng không, ánh sáng và gió tràn ngập khiến thảo bì sinh, rêu tảo, thân leo, thân gỗ lớn nhỏ mọc thành từng tầng lục thẫm giữa dốc đá, giữa im ắng không lời. Và ở nơi bóng tối chiếm thế thượng phong ấy, cá – mọt ẩm – cuốn chiếu – nhện – bọ cạp sinh ra và thích nghi bằng cách trở nên trong suốt và không có mắt.
Hố sụt 2 “Garden of Edam” – Vườn Địa Đàng là một cánh rừng nguyên sinh ngay bên trong lòng hang Sơn Đoòng. Trèo qua vô số dốc đá sâu thăm thẳm như cà phê pour-over, bỗng hiện ra trước mắt là tầng lớp bậc thang bên trên mọc vô số cây cổ thụ cao 40-50m, bạt ngàn rêu, dương xỉ cùng nhau dệt thảm, là trái gì giống hệt đào đông nhưng lại trắng như tuyết bé xíu. Hệt như khung cảnh của địa đàng nguyên sơ, bước lên mãi, lên mãi trên con đường duy nhất nhỏ hẹp mờ sương giữa rừng, trên đầu là bầu trời qua miệng hang kỳ lạ, xung quanh là rừng rậm thành hình nơi tầng sâu địa chất. Ta có thể tìm thấy sự sống ở nơi không bao giờ ngờ đến, và sự sinh sôi đó đẹp hơn mọi giới hạn của trí tưởng tượng con người.
NHÌN VÀO MẮT NỖI SỢ
Đi xuống hay đi lên vách núi đáng sợ hơn? Bạn sẽ sợ cảm giác gieo mình xuống bóng tối hơn hay sợ cảm giác cố gắng leo lên mặt phẳng thẳng đứng hơn? Dù lên hay xuống thì sau lưng vẫn là vực sâu hun hút. Khi người ta run sợ sẽ có khuynh hướng co cụm cơ thể lại. Nhưng kỳ thực, để leo núi, bạn lại cần giang hai chân rộng bằng vai và ngửa người ra sau, giao mình cho chính bóng tối mà bạn đang sợ hãi. Chỉ cần đừng bao giờ buông tay và biết rõ điểm đặt từng bước chân nhỏ, rồi sẽ qua.
Hành trình khám phá Sơn Đoòng đòi hỏi kỹ thuật đi dây trong hang gần như mỗi ngày. Đội ngũ chuyên gia – trợ lý an toàn sẽ tạo ra những hệ thống dây để du khách có thể dùng lực của đôi tay, sức bám của đôi chân vượt qua những đoạn đường kịch tính. Để đặt chân xuống lòng hang, bạn sẽ cần phải đu dây xuống vách Loọng Con trơn trượt nhẵn thín, để ra khỏi hang sẽ phải đu dây lên Bức Tường Việt Nam là tảng nhũ đá trơn bóng cao 90m từ dốc đứng đến 90 độ, xen giữa hành trình sẽ là nhiều lần đu dây qua sông ngầm chảy xiết trong bóng tối, đu mình lên những vách đá cheo leo sau lưng là vực thẳm.
Người ta nói đoạn vượt qua Bức Tường Việt Nam là thót tim nhất hành trình. Bởi khối đá nằm chôn chân trong nước lạnh, như một chảo mỡ trơn trượt thử thách đôi tay đôi chân và tâm lý lì lợm của lữ khách, trước mặt là thăm thẳm dựng đứng, sau lưng là hành lang Passchendaele vào mùa Xuân nước dâng đã biến thành một mặt hồ xanh như mắt mèo. Bạn đừng nhìn lên, cũng đừng nhìn xuống, hãy chỉ tập trung vào từng bước chân, từng nhịp thở, gạt bỏ mọi suy nghĩ, chẳng còn nỗi sợ nào cũng không còn tiếng nói nào, hãy chỉ dựa vào đôi tay và sự tĩnh lặng của chính mình.
Nhưng với tôi, Bức Tường Việt Nam không đáng sợ bằng “hàng rào” – quãng đường sau đó để ra khỏi khu rừng cửa sau hang Sơn Đoòng. Đoạn đường gồm miên man đá tảng chờ người sảy chân nối liền với cánh rừng ướt sũng nước mưa đầy đá tai mèo sắc như ngàn mũi dao phủ đầy rêu xanh trơn như bôi mỡ, dốc thẳng xuống. Một bước chân lạc nhịp có thể trả giá bằng chấn thương dập nát. Tôi đi bằng tay, chân và bằng… vòng 3. Các anh em trợ lý an toàn trêu rằng tôi làm mòn hết đá Sơn Đoòng rồi. Kỳ thực, tôi nghĩ đó là cách leo hang leo đá khá phù hợp với phụ nữ, khi thấy không chắc chắn thì cứ hạ trọng tâm xuống mà đi thôi.
Bù lại, phần thưởng cuối mỗi ngày bầm trầy trèo đá đu dây là 3 đêm độc nhất vô nhị trong cuộc đời mỗi người: ngủ trong những hang động 3 đến 5 triệu năm tuổi. Tôi nghĩ mình đã ngủ trong những căn phòng khách sạn xa hoa ở nhiều đô thị lấp lánh trên toàn cầu: Tokyo, San Francisco, Paris, Vienna hay cả Marrakesh. Nhưng không sự xa xỉ nào đáng tự hào bằng phòng ngủ bốn bề là thạch nhũ đá vôi được tạo ra bằng sự đứt gãy của dãy Trường Sơn và bị dòng nước sông Rào Thương ăn mòn qua hàng triệu năm. Buổi sáng thức dậy trong Hang Én, nhìn về miệng hang trên cao, chúng tôi chờ đợi chùm ánh sáng khổng lồ chiếu thẳng vào lòng hang, rọi xuống mặt hồ xanh biếc như ngọc tạo thành một cảnh quan như lối lên thiên đường.